Bắt gặp chồng ngoại tình qua bức thư

 

Tôi và chồng tôi đã có với nhau hai mặt con, đã trải qua nhiều sóng gió trong cuộc sống. Chồng tôi luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi về mọi mặt, luôn là niềm tự hào của tôi và các con. Trong lòng tôi đã từng luôn cảm thấy yêu thương tin tưởng vào anh ấy, luôn tự hào về anh, hãnh diện về anh cho đến thời gian gần đây.

Sau khi có hai mặt con, sau một vụ tai nạn tưởng chừng không qua khỏi, nhưng được chồng tôi chăm sóc hết lòng, quan tâm chữa trị cho tôi, tôi không đi làm nữa mà tự nguyện ở nhà chăm lo cho anh và các con. Anh là người đàn ông mạnh mẽ và có trách nhiệm, giàu tình cảm, anh rất chiều chuộng, quan tâm đến tôi và các con, không khi nào anh để tôi phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc và không khi nào anh nói những lời làm tôi phải phiền lòng.

Thực tình trong lòng tôi lúc nào cũng tôn thờ anh, yêu thương anh và biết ơn anh, gia đình tôi ai ai cũng rất yêu quý và cảm phục anh. Nhưng có một chuyện mà tôi mới phát hiện ra làm tôi bất ngờ và đau đớn. Khoảng gần 3 năm rồi anh thường xuyên đi công tác xa, công việc của anh vất vả tôi biết. Thời gian đầu anh còn hay tâm sự với vợ con, nhưng dần dần hình như công việc có nhiều trở ngại, chồng tôi ít nói chuyện với tôi hơn.

Gần bước sang tuổi bốn mươi, do ảnh hưởng của vụ tai nạn nên sức khỏe của tôi và nhan sắc của tôi không còn được như trước nữa. Chồng tôi phải vất vả không chỉ lo toan cho mẹ con tôi mà còn cho các cháu, anh em nội ngoại, anh tất bật với công việc và ít có thời gian nghĩ đến bản thân nên anh già đi trông thấy. Còn một điều nữa đấy là giữa anh và tôi gần như không còn âu yếm thân mật với nhau.

Tuy vậy anh vẫn vui vẻ khi ở nhà và quan tâm đến cuộc sống của ba mẹ con ngay cả những ngày đi công tác xa. Tôi vẫn yêu thương tin tưởng anh ấy vì mặc dù chồng tôi quan hệ xã hội rộng và cũng có một vài người phụ nữ có cảm tình với anh ấy, nhưng anh thường cố ý để cho tôi biết và có thái độ rất dứt khoát đúng mực. Cho đến một ngày cuối năm ngoái khi tôi vô tình nhặt được bức thư của một cô gái viết cho anh.

Bức thư viết rất dài, cô ấy nói rất nhiều. Qua bức thư tôi có linh cảm cô ta không giống những người khác với chồng tôi. Qua bức thư tôi cảm thấy chồng tôi cũng rất có tình cảm với cô ấy, và cô cũng như vậy. Cô ấy nói mong chồng tôi hãy nghĩ thật kỹ vì cô ấy cảm thấy rất đau khổ khi anh yêu cô ấy và cô ấy yêu anh. Cô ấy nói nếu hai người chia tay cô ấy biết là rất khó, nhưng cũng sẽ làm được.

Trong bức thư cô ấy cũng nói đến những dự định giữa anh và cô ta, nhưng không nói nội dung. Cô ấy viết: "Nếu làm như những gì anh đã nói với em, em nghĩ rồi sau này chị cũng có thể hiểu và thông cảm. Nhưng chúng ta không thể chỉ sống cho riêng mình, chúng ta còn sống cho rất nhiều người, em nghĩ hãy làm thế nào mà ít gây đau khổ cho người khác nhiều nhất. Trước khi gặp anh, em là niềm tự hào của gia đình, là người đàng hoàng ngoài xã hội. Anh cũng vậy, còn bây giờ tuy tình yêu của chúng ta là chân thành, nhưng em lại luôn cảm thấy mình có lỗi, em sợ rồi mình sẽ không thể ngẩng mặt lên để nhìn mọi người.

Cứ mỗi lần khi ở bên anh em thấy vui, hạnh phúc bao nhiêu thì khi chị gọi điện cho anh, anh nói dối chị là đang ở đâu đó em lại thấy trái tim mình như nghẹn lại, em đã làm anh phải nói dối. Em không muốn làm khổ anh, không muốn làm khổ ai cả. Khi em tỏ ra lạnh lùng với anh, anh đau khổ bao nhiêu thì em đau khổ gấp nhiều lần vì em không muốn như vậy. Em đang lừa dối chính mình và lừa dối anh. Nhưng tuy em yêu anh, em vẫn nghĩ là em có thể đủ sức để vượt qua mọi đau khổ khi phải xa anh vì ít nhất em cũng sẽ nhận được sự ủng hộ của mọi người, của xã hội, anh có nghĩ thế không...".

Tôi đọc lá thư đó mà trái tim như nghẹn lại. Anh đi công tác xa thỉnh thoảng mới về, hai vợ chồng chỉ nói chuyện về con cái. Ở thời điểm đó chồng tôi đang gặp nhiều trở ngại trong công việc, mặt anh lúc nào cũng đăm chiêu, thỉnh thoảng anh vui vẻ khi có ai đó gọi điện đến, tôi đoán là cô ấy. Anh ở phòng riêng. Trước đó khoảng một năm khi công việc bắt đầu gặp khó khăn anh bắt đầu không nói chuyện nhiều với tôi khi về nhà nữa và yêu cầu giữ yên tĩnh cho anh nghỉ ngơi và làm việc nên hầu như khi anh vào căn phòng đó, lúc thì làm việc, lúc thì xem tivi hoặc ngủ, không có ai quấy rầy anh.

Tôi không biết phải đối phó thế nào với bức thư đó, tôi muốn nói với anh, nhưng mỗi lần định nói cổ họng tôi như nghẹn lại. Rồi tôi quyết định viết thư cho anh. Các anh các chị đừng cười tôi nhé vì khi có việc gì khó nói ngay cả với chồng tôi thường làm như thế. Tôi nhắc lại những kỷ niệm cũ, nói về cuộc sống của tôi và anh hiện tại, tôi cũng nhận ra nó khác xa xưa rất nhiều, dường như có khoảng cách vô hình nào đó đã len lỏi vào hạnh phúc gia đình của tôi từ rất lâu rồi.

Rồi tôi bóng gió nhắc về người con gái đã viết thư cho anh và hỏi ý kiến của anh... Nhưng anh không trả lời tôi. Sau đợt công tác trở về, anh vẫn bình thường, không có thái độ gì khác cứ như là không có chuyện gì xảy ra. Tôi không dám nói với gia đình và trong mắt của tất cả mọi người hai bên nội ngoại lâu nay ai cũng nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn và hạnh phúc, và anh là niềm tự hào của cả dòng tộc.

Tôi chỉ dám tâm sự với một người bạn gái thân, nó nói với tôi là không thể tin anh được nữa, nó khuyên tôi nên theo dõi anh để bắt quả tang. Nhưng tôi không đủ can đảm, để làm gì cơ chứ, nếu như đó là sự thật có lẽ tôi không chịu được, tôi sẽ phải làm gì. Tôi muốn quên đi nhưng không thể, thời gian từ khi tôi nhặt được bức thư đó đã hơn nửa năm trôi qua. À mà tôi quên không nhắc tới một chi tiết là bức thư đó giờ tôi không còn giữ nữa vì hình như anh đã lục tìm nó và hủy đi.

Thời gian gần đây anh ở Hà Nội nhiều hơn, nhưng gần như không ngày nào anh ở nhà cả. Từ sáng sớm anh đã đi lo việc đến đêm khuya mới về, chỉ ăn ở nhà một bữa sáng. Có hôm tôi ốm anh đưa tôi đi khám xong rồi chở tôi về và vào bếp nấu cơm cho mẹ con tôi. Ngày xưa những lúc rảnh rỗi anh vẫn thường làm như vậy, nhưng cơm nấu xong anh sắp cho mấy mẹ con ăn rồi anh lại đi. Dường như anh không đi công tác lẽ ra tôi phải vui, nhưng lại cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi hơn, cảm thấy như xa cách hơn.

Gần đây có người còn nhìn thấy anh đi với một cô gái về mách với tôi, tôi đã không kiềm chế được, tôi đã rất căng thẳng, tôi đã khóc lóc, đã tra hỏi anh. Nhưng anh ngồi im như bức tượng gỗ. Anh không thừa nhận cũng không phủ nhận anh chỉ bảo "đã bao giờ anh để cho mẹ con em thiệt thòi chưa, đã khi nào anh cư xử với em hay với gia đình có vấn đề gì chưa. Chỉ có điều giờ đây cuộc sống của anh có nhiều căng thẳng và anh không thể tâm sự với em được. Mọi người vẫn nhìn nhận em là vợ anh, gia đình mình là hạnh phúc thì em cứ nghĩ như vậy đi".

Tôi nói muốn ly hôn thì anh nói "nếu em cảm thấy không thể sống với anh được nữa thì em cứ viết đơn đi, anh ký. Nhưng em nên hiểu một điều rằng người phụ nữ bỏ chồng thì chỉ thiệt thòi thôi...". Đêm đó tôi không ngủ được, anh cũng không ngủ, anh ngồi ở phòng tôi như khúc gỗ, có lẽ anh sợ tôi làm điều gì dại dột. Tôi cảm thấy rất khó sống, thời gian trôi đi, sau hôm đó anh vẫn đối xử với tôi như bình thường, không xin lỗi cũng không có gì khác biệt cả, vẫn như chưa có chuyện gì xảy ra.

Rồi anh lại đi công tác xa hàng tháng và tôi cũng cố quên đi. Nhưng không thể, khi nó đã là vết hằn trong tim tôi. Rồi tôi vô tình có số điện thoại của cô gái đó. Không thể kiềm chế được mình tôi đã tìm cách gặp cô ta. Tôi nghĩ có lẽ cô ta phải sợ tôi lắm, hoặc phải như thế nào đó, nhưng không như tôi nghĩ. Đúng là cô gái đó còn rất trẻ và chưa lập gia đình, cô ta đến đúng hẹn với một thái độ bình thản. Cô ta ngồi im lặng lắng nghe tôi nói, tôi chửi rủa, cô ta không có một thái độ khác thường nào cả.

Xong cô ta nói: "Em rất hiểu tâm lý của chị, và nếu em ở địa vị của chị có thể em cũng làm như chị hoặc còn ghê gớm hơn chị. Nhưng em không ân hận vì tất cả mọi việc. Em đã rất cố gắng, nhưng em không thể rời xa anh ấy trong lúc này được. Không phải vì em mà vì anh ấy, vì chị và gia đình chị. Em đã nói chuyện với các chuyên gia tâm lý để tìm cho mình một lối thoát, em từng bế tắc, nhưng bây giờ em thấy rất thanh thản.

Em không hề có lỗi với bản thân mình vì em yêu anh ấy chân thành và chưa hề đính ước với ai. Nhưng em đang đưa mình vào những rắc rối. Nếu vì chuyện này chị làm điều gì đó có hại cho bản thân chị thì em sẽ rất ân hận vì như vậy là em đã sai với chị, có lỗi với chị. Còn nếu vì chuyện này chị làm hại tới em thì em cũng thấy nó bình thường thôi vì em cũng đã lường trước được điều đó.

Khi quyết định duy trì tình cảm với anh ấy em đã nghĩ thế nào cũng có ngày hôm nay. Vì em yêu anh ấy, vì tình yêu của mình em có thể hy sinh tuổi thanh xuân, hy sinh các mối quan hệ khác ngay cả với gia đình em. Vì họ không chấp nhận mối quan hệ với anh ấy. Chuyện chị có làm gì em cũng có ý nghĩa gì đâu, vì tình yêu người ta có thể hy sinh mọi thứ.

Em là một người con gái có học thức, có nhan sắc, có chỗ đứng trong xã hội, có nhiều người yêu quý tôn trọng. Nếu em không yêu anh ấy nhiều đến mức có thể hy sinh mọi thứ vì anh ấy em nghĩ chị cũng tin em đủ thông minh để biết rằng em yêu anh ấy là lựa chọn không tốt cho cuộc đời em, đủ thông minh để xác định rời xa anh ấy càng sớm càng tốt và dễ dàng rời xa anh ấy, giữ yên bình cho gia đình chị.

Nhưng chị phải hiểu rằng em không phải là nguyên nhân làm cho gia đình chị không hạnh phúc, anh ấy là người đàng hoàng và gặp em khi anh ấy đang cảm thấy cuộc sống không có chỗ dựa. Bây giờ nếu em bỏ anh ấy chị có biết điều gì sẽ xảy ra với chồng chị, bố của các con chị, với gia đình chị không?".

Cô ta ngông cuồng ư, tôi không biết nữa, chỉ biết lúc đó cô ta cũng khóc và nói trong những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô ta nói cho tôi biết rằng công ty của chồng tôi đang trên bờ vực phá sản và đang dần từng bước phục hồi, nhưng cũng chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, vỡ nợ. Tôi đang là người chủ động tự nhiên lúng túng, tôi không biết phải nói thêm gì và chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu rồi mỗi người ra về.

Có lẽ đây là câu chuyện đánh ghen hy hữu. Từ hôm đó tôi nhận ra chồng tôi luôn bần thần như người mất hồn ngay cả khi anh ấy cười nói vui vẻ với tôi và các con, còn tôi cũng như hóa đá. Cô ấy sống chỉ cách nhà tôi vài con phố, chồng tôi vẫn gặp cô ấy hằng ngày, và sau khi gặp hai người còn nói chuyện điện thoại với nhau rất lâu, nhất là khi có sự cố gì đó.

Tôi vẫn là vợ của anh ấy, anh ấy vẫn đối xử tốt, chu đáo với tôi và các con và rất yêu thương các con. Tôi đã biết sự thật rất rõ ràng, tôi biết chồng tôi chắc phải yêu cô ấy ghê lắm, nhưng tôi thực sự không biết xử lý thế nào? Xin hãy cho tôi một lời khuyên.

 phan mem tham tu | phần mềm thám tử | tham tu | Thám tử  | Văn phòng thám tử | Van phong tham tu | Thám tử tu | Tham tu tu | Công ty thám tử | Cong th tham tu | Web tham tu | Thám tử việt nam | Tham tu viet nam